TRANG TIN từ LHSVN http://www.lhsvn.com.vn

CHUYỆN ĐỜI (1)
06.01.2010

Họ ngồi ở quán càphê vườn rất đẹp và yên tĩnh ngay trước cửa Bộ Ngoại giao. Chị hẹn anh đến đây vì đó là quán càphê duy nhất có thể đỗ xe hơi dễ dàng ở cái đất Hà Nội ngày một đông đúc này.

Trời xám xịt. Ngày mai gió mùa đông bắc. Không khí ẩm dính dấp.

Khi anh đi xe máy đến thì chị đã ngồi chờ sẵn ở đó. Đẹp đẽ, nghiêm trang. Chị hơi nheo mắt khi thấy anh dựng xe bằng chân chống giữa, bàn tay vô thức chỉnh trang lại cổ áo, mái tóc, rồi nở một nụ cười nhẹ khi anh đến gần.

- Em đến lâu chưa? - Anh vừa hỏi vừa kéo ghế để ngồi.
- Cũng mới thôi. Anh đã ăn trưa chưa?
- Ăn rồi. Em chỉ gọi đi uống càphê thôi mà...
- À vâng... Anh gọi đồ uống đi. - Chị đẩy về phía anh chiếc menu đồ uống được trình bày công phu, in ấn đẹp đẽ.
- Thôi khỏi cần menu. Cho anh nâu đá số 4. - Anh nói.

Họ ngồi yên lặng chờ càphê.

Hơn 10 năm trước, họ là một đôi hạnh phúc. Anh 30, ngôi sao đầy triển vọng trong nghề của mình. Chị vừa tốt nghiệp đại học, xin được việc ở một tổng cty lớn. Nhìn họ đi ngoài đường, ai cũng phải ngoái lại nhìn, sao lại có một đôi đẹp đến thế.

Cuộc tình của họ suôn sẻ, chẳng vấp phải khó khăn, thử thách nào. Họ cưới nhau trong sự vỗ tay tán thưởng của hai họ và bạn bè.

Vào cái đêm trước đám cưới, anh cùng đám bạn đàn ông kéo nhau đi nhậu chia tay "thời độc thân sôi nổi". Nhậu xong đi hát. Tại nơi hát, người bạn thân nhất của anh cầm micro lè nhè. "Mày, tao phải nói chuyện này. Xưa ở quê tao có một đôi đẹp lắm cưới nhau. Ai cũng thấy họ là đôi giời sinh cho nhau. Nhưng sau chưa đầy 10 năm, gia đình họ tan nát. Chẳng ai ngờ cặp vợ chồng đẹp đôi ngày xưa lại dẫn đến kết cục vớ vẩn ấy. Tao cảnh báo mày, hãy học cách giữ gìn gia đình ngay từ ngày mai. Hiểu chưa?"

Cả lũ ồ lên: "Phỉ phôi cái mồm mày. Đồ say rượu". Họ rằng cái micro khỏi tay anh ta và tiếp tục hát.

Cuộc hôn nhân của anh diễn ra êm ả. Đứa con trai chào đời. Họ hạnh phúc với những niềm vui gia đình.

Một ngày, anh trở về nhà, thông báo được bổ nhiệm làm trợ lý tổng giám đốc. Vấn đề khó khăn là ở chỗ anh phải làm việc ở hai nơi. Sáng tại văn phòng tổng giám đốc tại trung tâm thành phố, đầu giờ chiều phải đến chi nhánh nơi anh phụ trách tại một quận vừa huyện cắt ra nhập vào nội thành.

- Anh có được tăng lương không?
- Không.
- Anh có được phụ cấp đi lại không?
- Không.
- Vậy anh nhận việc đó làm gì?
- Vì anh được tín nhiệm, vì sếp nói ông ấy cần anh.
- Ông ấy cần mà không đãi ngộ anh à?
- Ông ấy bảo đây cũng là sự chuẩn bị để anh làm quen với công việc quản lý ở quy mô tổng công ty.

Chị im lặng.

Anh bận bịu hơn, tốn nhiều thời gian hơn và cũng mệt mỏi hơn với công việc mới. Chị bắt đầu cằn nhằn: Sao anh không yêu cầu ông ấy cho xe hơi chở đi giữa hai nơi làm việc? Anh phải đề nghị ông ấy cho phụ cấp chứ. Sao việc gì ông ấy cũng đổ lên đầu anh thế?

Lần nào anh cũng giải thích: "Vì ông ấy cần anh và tin anh. Anh không thể đưa ra các điều kiện".

Chị gắt: "Để em đến gặp ông ấy. Thế này là ông ấy bóc lột anh, chứ tin gì?"

Anh hốt hoảng can: "Ấy chết, không được. Em làm như thế người ta cười cho".

Chị bực bội: "Tại sao lại không được? Giờ là thời buổi nào rồi? Kinh tế thị trường, lao động là hàng hóa. Không những thế anh còn là lao động chất lượng cao. Ông ấy muốn sử dụng anh, thì phải trả tiền cho xứng đáng. Thế thôi".

Chị đến gặp ông Tổng giám đốc thật. Lặng lẽ, không thông báo cho anh.

Ông tổng ngỡ ngàng nhìn chị, rồi nói như phân bua: "Tôi con cậu ấy như em trai. Tôi thực sự muốn bồi dưỡng cậu ấy. Còn cậu ấy thì chân thành muốn giúp đỡ, gánh vác công việc với tôi. Đúng là tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc phải tăng lương và phụ cấp cho cậu ấy, nhưng tôi nghĩ cậu ấy có được những ích lợi khác..."

- Nhưng thưa anh, anh ấy còn phải nuôi vợ con, anh ấy đâu có sống một mình...

Cuộc trò chuyện giữa chị với ông tổng đã châm ngòi cuộc chiến thực sự trong gia đình chị. Trong suốt 2 năm yêu nhau và 3 năm sống chung, họ chưa bao giờ gay gắt với nhau như vậy. Anh mắng chị thực dụng và thiển cận. Chị nói anh thiếu thực tế, viển vông và cả tin. Anh giận giữ: "Đồ đàn bà... không vượt qua ngọn cỏ". Chị nảy lửa: "Đàn ông đụt như anh thì chỉ có nước húp cháo"...

Cuộc cãi vã giữa gia đình anh thực ra cũng chẳng ghê gớm gì. Nhưng do hai người bị miễn dịch với xung đột, nên hiệu quả cũng nó thật không lường. Cả hai đều thấy bị xúc phạm, không ai chịu xuống nước, họ đột ngột chia tay trong sự bất ngờ của tất cả mọi người...


Chuyện đời 2



URL của bản tin này::http://www.lhsvn.com.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1311

© TRANG TIN từ LHSVN contact: nkm1965@gmail.com