TRANG TIN từ LHSVN http://www.lhsvn.com.vn

Lời thề bị phản bội
13.03.2012

Vợ tôi là một người nói nhiều. Chỉ vì một lý do rất nhỏ mà cô ấy có thể nói suốt ngày không biết chán. Như hôm nay cũng vậy, cô ta nói nhiều đến nỗi tôi phải ôm đầu hét lên:

- Em không yên lặng một phút được à?

- Vì sao tôi lại phải im lặng trong khi ở cái nhà này việc gì cũng qua tay con này. Còn anh chỉ ngồi một chỗ, đọc sách và xem tivi. Thỉnh thoảng còn giảng giải cho tôi điều này điều nọ. Anh lấy quyền  gì…

- Thôi! - Tôi nhăn nhó - Cô tha cho tôi, đừng nói lắm thế. Căng thẳng đến chết mất. Mệt quá đi thôi.

- Ờ thế thì được rồi, từ lúc này tôi không thèm nói với anh nửa lời nữa. Việc ai nấy làm. Nhá! Không ai phải lo cho ai nữa. Nhá!

- Có thật không?

- Tôi thề đấy!


Tôi gật đầu lia lịa và mừng thầm trong bụng rằng, có lẽ mình sẽ thoát nạn trong ngày hôm nay. Dù chỉ là một ngày cũng coi là ước mong được toại nguyện. Cũng may, cậu con trai quý tử đi học ở nước ngoài nên không bị “hưởng” cái lộc lắm nhời của mẹ nó. Mà cũng lạ, chỉ mới vài năm nay, khi bước sang tuổi bốn mươi, tự dưng cô ta lại thay đổi, lắm lời vô kể. Dường như được nói, được la chồng, được phân trần, được gay gắt là niềm hạnh phúc của cô ta thì phải. Không ngày nào tôi không ong đầu lên vì sự nhiều chuyện của vợ. Bây giờ thì cô ta đã thề là sẽ im lặng. Tôi vui sướng nhưng đầy nghi vấn vì không hiểu cô ta chịu nhịn miệng được bao lâu? Còn tôi có đối sách rồi. Im lặng. Đọc sách báo. Quét nhà. Tự nấu mì ăn. Ngủ trưa. Đi bộ dạo quanh phố. Xem tivi và im lặng… Cứ thi gan xem mèo nào chịu mỉu nào?

Đóng cửa phòng lại tôi với lấy cuốn tiểu thuyết Hồng lâu mộng ngả mình ra ghế đọc. Vừa yên được một chút thì có tiếng gõ cửa. Một bàn tay thò vào với tờ giấy trắng. Tôi nhổm lên đọc:

 “Hôm nay muốn ăn gì để tôi đi chợ. Ghi ra mặt sau. Một phút nữa tôi quay lại”.

Tôi vớ vội cây bút ghi: “Tôi sẽ ăn mì. Cô cứ tự lo cho mình. Cám ơn”.

Tôi vừa mới đưa tờ giấy ra thì ngay lập tức đã có tờ giấy khác xuất hiện với dòng chữ:

“Thế thì anh lo cho cả con Tomy nữa. Cả hai cùng ăn mì. Nhá! Xin tạm biệt. Hẹn gặp vào bữa trưa ở dưới bếp”.

Sốt ruột, tôi định quát lên một tiếng nhưng cố ghìm lại, vo tròn tờ giấy rồi ném vào sọt rác ở dưới chân bàn.

Quả nhiên đến trưa chúng tôi gặp nhau ở dưới bếp thật. Tôi bầy bát mì thịt xào hương thơm nghi ngút lên bàn ăn. Trong khi đó, cô ta bày ra đến bốn năm đĩa thức ăn, toàn những món mà tôi rất thích. Nhưng tôi cố làm ra vẻ không quan tâm và gọi con Tomy ra rồi xẻ xuống bát của nó một ít mì. Vừa ngồi vào bàn thì có một miếng giấy nhỏ đưa sang phía tôi với hai chữ: “xin mời”. Tôi liếc sang nhìn cô ta gật đầu cười tỏ ý cám ơn rồi cúi xuống xì xụp ăn bằng hết bát mì. Nhưng vừa ngẩng lên, lại có một miếng giấy nhỏ đẩy sang trước mặt. “Im lặng không phải là không giao lưu. Anh có thể ăn thêm những món mà tôi đã nấu. Tất nhiên. Cứ im lặng mà ăn. Tự nhiên cho”.

Tôi không quan tâm đến cô ta nữa. Bữa ăn hôm nay đúng là tôi được im lặng, ăn theo ý mình và thấy thực sự ngon miệng. Tôi đứng dậy, định nói lời cám ơn, nhưng chỉ gật đầu chào rồi quay về phòng. Tomy lại ngoe nguẩy đuổi theo tôi. Tôi nhẹ nhàng kéo cánh cửa lại, đột nhiên vợ tôi lại nhét vào một tờ giấy có dòng chữ:

“Anh quên uống nước. À mà tôi cần phải bàn với anh một việc về con trai mình”.

Thế đấy, chắc lại ngứa mồm lắm rồi đây. Tôi tức tốc đi ra bàn tợp một cốc nước lọc, rồi lấy bút ghi lên tờ giấy để sẵn ở trên bàn “Hãy giữ lấy lời hứa. Im lặng. Không bàn cãi gì cả. Hãy để tôi yên”.

Ngay lập tức cô ta lại ghi nhanh lên một tờ giấy khác: “Tôi nhớ chứ. Nhưng chuyện thằng con phải bàn ra nhẽ. Gọi nó về hay để mất nó?”

Tôi lại ghi với sang “Vì sao cơ chứ?”

- “Tôi nghe người ta nói nó dùng tiền vợ chồng mình gửi sang để đi vào Casino chứ chẳng chịu học hành gì”

- “Cô nghe ai nói?”

- “Con ông Hào mới về kể hết mọi chuyện”

- “Tôi không tin. Con nó vẫn nói là học tốt cơ mà”

- “Anh thật vô trách nhiệm”

Đọc đến đây tôi định quát lên, rồi lại đành phải đặt bút đối thoại tiếp:

- “Phải có lòng tin vào con mình”

- “Tin phải có căn cứ chứ”

- “Sao lại không có. Nó ngoan, hiền, chăm chỉ và có bản lĩnh”

- “Anh lại lẩm cẩm rồi. Chỉ nghĩ một chiều”

Đến đây tôi lại tức. Mọi khi cô ta thường phủ đầu tôi một câu mở đầu là lẩm cẩm rồi mở máy nói. Bây giờ cứ viết thế này cũng mệt lắm nhưng không thể không tiếp tục. Tôi viết:

- “Thôi, ai vào việc nấy! Tôi đã ăn mì. Đã uống nước. Và bây giờ là buồn ngủ. Xin chào!”

Cô ta ngay lập tức đập bàn đứng phắt dậy. Có lẽ cô ta sẽ hét lên như mọi khi nhưng không, cô ta lại với bút ghi:

- “Đây là việc hệ trọng. Đừng vô trách nhiệm. Anh phải có ý kiến cuối cùng”.

Tôi vẩy tay viết:

- “Tùy”

Viết rồi, tôi đi thẳng vào phòng khóa trái cửa lại. Con Tomy không theo vào kịp chỉ kêu ăng ẳng bên ngoài. Thế là cô ta mượn cớ nổi giận cứ thế quật tới tấp vào lưng con Tomy. Nó kêu loạn lên như cầu cứu tôi. Tôi  kiên trì im lặng. Nhưng đâu có yên. Tiếng đập cửa thình thình. Tôi đành phải bước ra mở cửa. Tôi cau mặt trợn mắt nhìn cô vợ đang chống nạnh thở phì phò ở ngoài. Cô ta khua tay định nói điều gì đó nhưng lại dúi vào tay tôi một bức thư. Biết sao được, tôi đành đọc:

“Từ nay, anh gửi tiền cho con. Tôi coi như không có trách nhiệm gì nữa - vĩnh biệt”.

Tôi lại vạch thêm một chữ “Tùy” ngay bên góc thư. Rồi định đóng cửa. Bất ngờ cô ta đứng chặn ở cửa, rú lên, rồi vò nát tờ giấy. Lần này, cô ta không thể nhịn được nữa rồi và há mồm thật to. Tôi đoán cô ta sẽ la lên một tiếng Trời! như mọi khi, nhưng không, có lẽ nhớ đến lời thề, nên cô ta để tờ giấy lên cửa viết:

“Không thể tùy được. Cùng chịu trách nhiệm chứ. Con nó là của để dành của chúng ta. Ra quyết định đi. Có gọi về hay không?”.

Tôi cố nín cơn tức, nhẹ nhàng viết:

- “Đã bảo tùy cô mà”

- “Tức là gọi về chứ gì?”

- “Phải!”

- “Thế là công cốc, lãng phí tiền của mất hai năm”

- “Tại cô chứ!”

- “Sao lại tại tôi. Đồ vô trách nhiệm”

- “Lại lắm lời!”

Lúc này cô ta lên tiếng thật sự chứ không ghi giấy nữa vì cô ta rất ghét hai chữ lắm lời và quát lên:

- Lời nào. Không nói thì cứ ì ra đấy. Cái gì cũng tùy con gái già này à? Thử hỏi trong cái nhà này…

Tôi nhún vai định nhắc đến lời thề buổi sáng của cô ta. Nhưng lại thôi và ngồi thừ ra giường. Thế là tôi biết rằng cái máy nói lại bắt đầu, lời thề đã bị phản bội. Coi như chỉ nhịn nổi tám tiếng, cô ta không thể chịu được. Nhưng phải nói cái chuyện cho con trai về học ở trong nước là cần thiết thật. Mà cũng chỉ nhờ nói bằng giấy thế này hai chúng tôi mới thoại được lâu thế. Chứ bình thường, chỉ nói được đôi câu là cãi nhau liền. Và cứ thế cái máy nói được nhấn vào phím “Power”. Lúc này cũng vậy. Tôi đã tự bấm vào cái phím đó bằng hai chữ lắm lời. Thôi đành vậy. Tôi nghe.

 

 



URL của bản tin này::http://www.lhsvn.com.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2020

© TRANG TIN từ LHSVN contact: nkm1965@gmail.com