TRANG TIN từ LHSVN http://www.lhsvn.com.vn

Lời người say nói với vợ
05.07.2012

Em yêu đừng giận

Nếu đêm nay anh không nhớ đây là nhà mình

Lá màn trên giường như cánh buồm giương lên

đưa giấc mơ anh vào cõi lênh đênh

Và đất dưới chân anh bỗng hóa thành mây trắng

Em yêu đừng buồn

Nếu đêm nay anh ngỡ như mình mới mười bảy tuổi

Khi lần đầu nhấp vị cay tê tê đầu lưỡi

Nghe nóng ran những chồi non cứng mầm suốt chiều dài thịt da

Và bẽn lẽn, và ngấm ngầm tự hào về sắc hoa mầu gà

Như lá cờ của tuổi trưởng thành chợt đến

 

Em yêu đừng lắc đầu

Nếu muốn mắng cứ mắng to lên, chứ đừng cố nén

Tiếng thở dài của em

                        như làn đạn đập vào bức tường hơi men

                                    tê buốt thịt da anh

 

Dù có không nhớ tháng nhớ năm

Dù có không nhớ nơi nhớ chốn

Nhưng ánh mắt buồn nhìn nghiêng của em

thì nhắm mắt anh cũng nhớ

Vì thế nên em yêu, xin hãy cười hiền

 

Em yêu, em yêu

Có đôi lúc anh cần thật nhiều chén đắng cay

Để quên đi những cay đắng trần gian

Có lúc anh cần được ra khỏi bản thân anh

Để lại mơ về anh như mơ về nỗi nhớ

Để tự yêu anh hơn như đã lâu anh không thể nào yêu được

Đã lâu rồi, em ơi

Đời anh như chiếc chén đã từ lâu ngập bụi

Chỉ nước mắt em mới rửa được cho trong

 

Đêm nay, đêm nay

Anh muốn trút ra ngoài mọi buồn khổ đàn ông

Mọi hờn tủi mưu sinh, mọi chua chát những ngày xuân bỏ lỡ

Rượu xối vào anh ào ào như cơn lũ

Quét đi mọi nỗi đau đang bắt rễ ngấm ngầm

Quét đi mọi cỏ dại, cỏ độc trên đất thiêng đã kịp lên mầm

Cho anh ghét mình như đã từ lâu anh vẫn ghét mà không tự biết

Cho anh tự thương mình như bàn tay vẫn dò thầm con tim mỏi mệt

Cho anh đo hơi thở dài của em

Và thấm thía nỗi cô đơn...

 

Em yêu, dẫu sao anh vẫn không quên là anh có em

Dù rượu đã ru anh vào cõi mê, và anh quên đi rất nhiều thứ khác

Quên rằng anh đã mua hạnh phúc bằng rất nhiều mất mát

Quên rằng anh đã rất già mà vẫn chưa trưởng thành

Quên rằng chân trời ấu thơ vẫn vươn những tia bình minh

ngày ngày xé nát giấc mơ anh

Quên rằng anh mắc nợ những khu vườn bị lãng quên

                        những mùa vàng không kịp gặt

                                    những cánh buồm lạc bến

Quên rằng anh là tù binh của những dải rừng hoang thơ dại

                        nơi anh để lạc cánh diều đã đứt sợi dây hò hẹn

Và từ ấy anh đi tìm

Như sói ngóng tìm trăng. .

 

Đêm nay, cho anh lãng đãng như người điên

Hay cho anh ngỡ cả thế giới đã hóa điên     

mà mình anh còn tỉnh táo

Anh đã say được, anh đã khóc được, anh đã cười được

và anh đã quên được, em ơi

Nhưng anh vẫn nhớ trái tim anh không trở thành tàn bạo

Như những người càng uống càng tỉnh, càng tỉnh càng đau buồn

Khi nhìn vào hố thẳm tâm hồn,         

không rượu nào dâng nổi những bờ say

 

Đừng giận em yêu

Đêm nay, đêm nay, đêm nay

Anh chỉ là cậu bé sơ khai trần trụi

Anh muốn được em mắng mỏ đôi chút, xót thương đôi chút

để quên đi cõi đời bao buồn tủi

Và để ngày mai lại được tin rằng

            những chân trời ấu thơ vẫn hé cửa đợi chờ anh.


URL của bản tin này::http://www.lhsvn.com.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2054

© TRANG TIN từ LHSVN contact: nkm1965@gmail.com